|
|||||||||
TIẾP CẬN VẤN ĐỀ SỨC KHỎE TRONG Y HỌC GIA ĐÌNH(Trở về mục nội dung gốc: ) |
|||||||||||||||||||||||||||||||
|
MỤC TIÊU
- Lượng giá thường xuyên trong buổi giảng lý thuyết - Lượng giá cuối học phần: câu hỏi trắc nghiệm và câu hỏi tự luận ngắn 1.Đặt vấn đề Sức khỏe được Tổ chức y tế thế giới định nghĩa: Là tình trạng thoải mái về thể chất,tinh thần và xã hội chứ không bó hẹp ở tình trạng ốm đau, bệnh tật của một cá thể. Vì vậy sức khỏe được hiểu là “Vấn đề tồn tại của sức khỏe cộng đồng” có nghĩa là tình trạng bệnh tật, thiếu hụt về thể lực, dinh dưỡng, những tổn tại về vệ sinh môi trường hoặc những tồn tại trong cung cấp các dịch vụ chăm sóc sức khỏe của ngành y tế cho toàn xã hội Tiếp cận một vấn đề sức khỏe là sử dụng những thông tin đủ, có giá trị từ cá thể và cộng đồng với các nguồn thông tin khác nhau và các phương pháp khoa học khác nhau để phân tích nhằm xác định được những vấn đề tồn tại của sức khỏe, Cụ thể khi tiếp cận vấn đề sức khoẻ chúng ta cần phải làm các việc sau đây: — Xác định được các vấn đề sức khỏe và vấn đề sức khỏe ưu tiên từng cá thể trong cộng đồng. — Phân tích các nguyên nhân dẫn đến tình trạng sức khỏe đó, xác định các nguyên nhân chính, các yếu tố góp phần dẫn đến vấn đề sức khỏe trên
— Phân tích, theo dõi, đánh gỉá các chương trình can thiệp Giao tiếp giữa bệnh nhân và bác sĩ bao gồm quá trình giao tiếp không lời và có lời mà qua đó người bác sĩ có thể thu thập và cung cấp thông tin cho bệnh nhân để xây dựng mối quan hệ trong điều trị. Nhìn bề ngoài, giao tiếp với bệnh nhân có vẻ hết sức thẳng thắn và tự nhiên. Song thực chất đây lại là một vấn đề không đơn giản. Tất cả phụ thuộc vào năng lực của bác sĩ để hiểu được bệnh nhân và vấn đề sức khỏe của họ, cho dù những thông tin có được phức tạp và khó hiểu đến đâu. Chỉ khi biết đặt bản thân vào vị trí của người bệnh, người thầy thuốc mới có thể chăm sóc tốt cho bệnh nhân của mình 2.Quá trình giao tiếp Mọi tương tác giữa bệnh nhân và bác sĩ đều chịu ảnh hưởng từ kỳ vọng của cả hai bên. Nếu bác sĩ có thái độ kỳ thị hoặc việc chăm sóc bị ảnh hưởng bởi những thành kiến hay những đánh giá thiếu công bằng thì không thể tạo dựng một mối quan hệ có hiệu quả. Ngược lại, nếu bệnh nhân cảm thấy bác sĩ không được như mong đợi của họ thì sẽ dẫn đến sự thiếu tin tưởng và tôn trọng đối với những đề xuất của thầy thuốc. Người bệnh phải luôn cảm thấy mình được chăm sóc với sự tôn trọng . Họ luôn mong muốn ở BS sự công bằng, không thiên vị và không định kiến để thỏa mãn những kỳ vọng trên cũng như tăng cường sự đồng cảm và thấu hiểu với bệnh nhân, bác sĩ nên chuẩn bị chu đáo, gọi bệnh nhân bằng tên, giới thiệu bản thân, xây dựng lịch trình cụ thể, tránh thành kiến, tạo biểu cảm gương mặt khi giao tiếp bằng mắt và các cử chỉ điệu bộ phù hợp 2.1.Quyền và trách nhiệm trong giao tiếp
2.2.Câu hỏi cần trả lời trong giao tiếp y khoa 2.2.1.Bệnh nhân là ai?
2.2.2.Nhân viên y tế là ai ?
2.2.3.Bệnh nhân cần gì khi gặp nhân viên y tế ?
2.2.4.Cải thiện hiệu quả giao tiếp: Xây dựng mối quan hệ :Thầy thuốc–Bệnh nhân trong đó lấy bệnh nhân là trung tâm. Điều này làm tăng sự hài lòng của người bệnh cao hơn,tuân thủ điều trị tốt hơn,bệnh nhân giảm stress ,căng thẳng Vì vậy giao tiếp giữa thầy thuốc và bệnh nhân ngày càng tốt,người bệnh sẽ hiểu rõ hơn các hướng dẫn điều trị, giảm các than phiền về thực hành chuyên môn kém hoặc khi xảy ra các tai nạn nghề nghiệp 2.2.5.Tính chuyên nghiệp trong công việc
2.2.6. Yêu cầu của người thầy thuốc
2.2.7.Tạo niềm tin với bệnh nhân và đồng nghiệp Văn hóa truyền miệng là cách thức quảng cáo tốt nhất:
3.Những kỹ năng nhân viên y tế cần vận dụng 3.1.Kỹ năng giao tiếp 3.1.1.Định vị: xác định chủ thể giao tiếp
3.1.2.Định hướng giao tiếp : Hiểu rõ chân dung mục tiêu của đối tượng giao tiếp điều này giúp cho bác sĩ không bị mất thời gian và xác định đúng vấn đề sức khỏe của người bệnh 3.1.3.Điều khiển giao tiếp:yêu cầu đòi hỏi bác sĩ trong giao tiếp cần phải biết:
3.2.Ngôn ngữ Ngôn ngữ đóng vai trò hết sức quan trọng trong giao tiếp, tạo lợi thế để giao tiếp thành công Vì vậy nên tránh ngôn ngữ và hành động đánh giá ,với tư cách là bác sĩ,nhân viên y tế bạn phải đặt niềm tin và các giá trị cá nhân sang một bên để tránh áp đặt chúng lên bệnh nhân.Vì các vấn đề sức khỏe là của bệnh nhân, không phải của bạn nên được phản ánh theo hệ thống quan điểm của người bệnh và bác sĩ phải xem xét nó dưới góc nhìn của họ 3.2.1.Chú ý các dạng câu hỏi: Câu hỏi mở: Mục đích nhằm thu thập các thông tin chung (“Anh/chị có thể kể thêm về…” “Anh/chị đau như thế nào…”) Câu hỏi đóng: Được sử dụng để tiếp nối các câu hỏi mở (“Anh/chị đã bao giờ bị…”, “Anh/chị có bị đau ở đâu nữa không?”) Câu hỏi phân tích: Hỏi từng câu hỏi một,nếu hỏi nhiều câu một lúc sẽ khiến bệnh nhân nhầm lẫn và không suy nghĩ kĩ trước khi trả lời.Tránh câu hỏi gợi ý điều này dễ khiến cho bệnh nhân trả lời theo ý của bác sĩ 3.2.2.Tìm hiểu về bệnh nhân và gia đình của họ: Có thể tìm hiểu trực tiếp hoặc gián tiếp khi đang nói chuyện với bệnh nhân, hoặc khi đang trao đổi về hoàn cảnh gia đình và xã hội của người bệnh. (Bệnh nhân thường tham gia các hoạt động gì? Những căng thẳng nào có thể ảnh hưởng đến vấn đề sức khỏe của bệnh nhân? Những nguồn hỗ trợ nào có thể được sử dụng khi xây dựng kế hoạch điều trị?) 3.2.3.Khuyến khích bệnh nhân đặt câu hỏi: Giúp tăng sự tin tưởng và thúc đẩy mối quan hệ với bệnh nhân và gia đình bệnh nhân Kinh nghiệm thực tế muốn giữ cho cuộc nói chuyện được mạch lạc nên nhắc lại một số thông tin cần thiết giúp bác sĩ tóm tắt và tiếp tục cuộc nói chuyện, tránh thay đổi chủ đề câu chuyện quá nhiều,người bệnh cần phải hiểu mục đích của từng câu hỏi. Hạn chế những lời nói: Chúng tôi không thể, anh chị không được, anh chị phải, chúng tôi đã không, tại vì 4.Điệu bộ: Quan sát các điệu bộ thường gặp: Không lịch thiệp, thờ ơ và không quan tâm hoặc có thái độ gây hấn, hoặc sẵn sàng kết thúc cuộc họp hoặc cuộc nói chuyện Có thể cuộc trò chuyện của họ nghe chừng thoải mái hoặc thân thiện nhưng bầu không khí dễ thở ấy sẽ không duy trì lâu nếu họ không ngưng làm điệu bộ chống nạnh để chuyển sang thực hiện điệu bộ cởi mở Điệu bộ tay chống nạnh khiến bạn có vẻ to lớn và gây chú ý hơn, bởi vì bạn chiếm giữ nhiều không gian hơn. Khuỷu tay giơ lên, khuỳnh ra cho thấy tư thế sẵn sàng để thống trị hoặc đầu nâng cao và cằm hất về phía trước biểu hiện sự nổi trội, không sợ hãi hoặc ngạo mạn hoặc điệu bộ nghiêng đầu làm cho người đó trông có vẻ nhỏ bé hơn và phục tùng Ngôn ngữ cơ thể của người bệnh có thể thể hiện khác với những điều họ đang nói. Việc chỉ ra những mâu thuẫn ấy cho bệnh nhân và tìm hiểu nguyên nhân gây ra chúng là cần thiết. Ví dụ, nếu giao tiếp với một bệnh nhân đang rất lo lắng, bác sĩ có thể nói: “Anh trông có vẻ bối rối. Anh có thể nói cho tôi nguyên nhân nào có thể khiến anh lo lắng không?”
Những cử chỉ không lời của bác sĩ: Thể hiện sự chú ý, giao tiếp bằng ánh mắt và đưa ra những cử chỉ tích cực sẽ giúp bệnh nhân cởi mở hơn với thầy thuốc. Ngôn ngữ cơ thể của bác sĩ nên thể hiện mình đang chú tâm, đừng ngồi dựa vào ghế, mà hãy hướng người về phía trước và thể hiện sự tập trung 5.KỸ NĂNG LẮNG NGHE (S.O.F.T.E.N)
5.1.CÁC MỨC ĐỘ LẮNG NGHE
Lắng nghe thụ động là việc đón nhận tiếng động qua tai trong khi lắng nghe chủ động cần sự tập trung, khả năng phân tích và ghi nhớ .Trong quá trình giao tiếp có những thời điểm bác sĩ cần phải làm rõ lại thông tin từ bệnh nhân và nhấn mạnh thông tin đó. Bác sĩ có thể hỏi lại, trích dẫn lại những điều bệnh nhân đã nói(“…vậy anh/chị đã bị đau khoảng 3 tuần nay và điều đó đang làm anh/chị lo lắng phải không”) Từ đó thể hiện với bệnh nhân là bác sĩ đang lắng nghe và hiểu những điều họ đang muốn diễn đạt
5.2.Chu trình lắng nghe Lắng nghe không phải là bản năng mà là nghệ thuật. Kỹ năng này cần phải rèn luyện lâu dài. Lắng nghe chính là hùng biện nhất song lại ít người biết đuợc điều đó. Trong giao tiếp với nhau chúng ta thường tranh nhau thể hiện mà thật ít người tranh nhau để lắng nghe 6.Xây dựng mối quan hệ dựa trên niềm tin và sự tin cậy Sau khi thu thập mọi thông tin từ bệnh án, các đánh giá thể chất và các xét nghiệm, cần phải giải thích cho bệnh nhân những vấn đề của họ có thể là gì và những bước tiếp theo sẽ làm gì. Bạn phải giải thích bằng ngôn ngữ mà bệnh nhân có thể hiểu 6.1.Tránh sử dụng thuật ngữ y khoa hoặc từ viết tắt: sử dụng các thuật ngữ y khoa mà không giải thích có thể gây rối loạn cuộc hội thoại 6.2.Đảm bảo rằng bệnh nhân có thể hiểu thông tin do bác sĩ cung cấp: Bác sĩ có thể thực hiện điều này bằng cách để bệnh nhân tham gia vào cuộc nói chuyện, không chỉ nói cho họ nghe. Đánh giá sự hiểu biết của bệnh nhân có thể được thực hiện một cách gián tiếp như hỏi rằng: “Anh sẽ nói gì với gia đình về buổi khám bệnh hôm nay?” 6.3.Khơi gợi cảm xúc hoặc mối quan tâm của bệnh nhân: (Ví dụ: “anh nghĩ gì về vấn đề này cho tới thời điểm hiện tại?”) và phản hồi phù hợp với các cảm xúc
6.4.Hợp tác với bệnh nhân: Bác sĩ có thể giải thích đề xuất của mình không có nghĩa chắc chắn bệnh nhân sẽ đồng ý. Kế hoạch điều trị cần phù hợp với trình độ nhận thức và cách nhìn nhận của người bệnh 6.5.Tìm ra những trở ngại tiềm tàng: Với tư cách là bác sĩ, bạn phải nhạy cảm với những lo lắng của người bệnh và tìm ra lí do khiến họ không yên tâm với kế hoạch điều trị (Ví dụ: “Những trở ngại/yếu tố nào sẽ ngăn cản anh thực hiện kế hoạch này?”) 7.Các loại phản ứng của bệnh nhân
7.1.Nhóm bệnh nhân kích động
7.2.Nhóm bệnh nhân gây hấn
7.3.Nhóm bệnh nhân lo lắng
7.4.Nhóm bệnh nhân im lặng
8.Tham vấn khác tư vấn thế nào? 8.1.Tư vấn (consulting) : là tiến trình cung cấp những thông tin, kiến thức cần thiết đáp ứng một yêu cầu nào đó của một đối tượng Như vậy tư vấn là đóng góp ý kiến về những vấn đề được hỏi đến, nhưng không có quyền quyết định, thường dựa trên sự hiểu biết chuyên sâu và kinh nghiệm của bác sĩ giúp người bệnh bằng việc đưa ra các phương án, giải pháp, lời khuyên để giải quyết vấn đề sức khỏe. Đây là hình thức mà bác sĩ là chuyên gia, người chủ động, tích cực, còn bệnh nhân thì thụ động nghe theo sự phân tích và khuyên bảo của bác sĩ 7 nguyên tắc khi tư vấn
8.2.Tham vấn (counseling): là tiến trình không chỉ cung cấp thông tin mà quan trọng hơn đó là khơi gợi nhằm giúp đối tượng tự giải quyết một gút mắc nào đó Theo tài liệu của UNICEF: “Tham vấn không giống như một cuộc nói chuyện. Tham vấn là một mối quan hệ, một quá trình trong đó nhà tham vấn giúp thân chủ cải thiện cuộc sống của họ bằng cách khai thác, hiểu và nhìn nhận được nội dung, ý nghĩa, cảm giác và hành vi của họ. Nhà tham vấn không giải quyết vấn đề cho thân chủ” Theo Trần Thị Giồng, nhà tham vấn Việt Nam được đào tạo chính quy ở Mỹ đã đưa ra khái niệm tham vấn gói gọn trong 4 “chữ T”
8.2.1. Các bước chuẩn bị trước khi tham vấn
8.2.2.Bắt đầu tham vấn
8.2.3. Kết thúc buổi tham vấn
8.2.4. Kỹ năng cần thiết khi tham vấn 8.2.4.1.Tiếp xúc ban đầu THE FIVE A’S
8.2.4.2. Lời khuyên về vđsk
8.2.4.3. Hỗ trợ quyết tâm
8.2.4.4.Hỗ trợ điều trị
10.Bạn sẽ làm việc như một bác sĩ gia đình ? 10.1.Các bước giải quyết vấn đề sức khỏe theo phương thức y học gia đình
10.2.Vấn đề của bác sĩ gia đình
10.3.Giải pháp
11.Kết luận Bác sĩ gia đình phải là người bác sĩ lâm sàng giỏi biết giao tiếp tốt và nắm bắt khoảnh khắc của người bệnh Theo “If Disney ran your hospital….” by Fred Lee : Bệnh nhân có thể nói cho bạn biết điều họ mong đợi khi đến khám, những điều họ mong đợi cũng là những điều họ xem là bình thường. Nhưng bệnh nhân không thể nói cho bạn biết điều gì họ coi là vượt trội. Điều này cần mối gắn kết, sự nhiệt tình và sáng tạo của người bác sĩ.Vậy hãy làm họ ngạc nhiên bằng những điều đột phá bằng những điều vượt trội và bạn sẽ có được sự trung thành không thể chia rời của người bệnh ” Theo bác sĩ Đổ Hồng Ngọc: Người thầy thuốc mới chỉ được học để chữa cái đau nhưng bệnh nhân không chỉ đau mà còn khổ nữa Nỗi khổ nhiều khi còn nặng nề hơn cả nỗi đau, làm cho con người héo hắt Trước một người bệnh suy sụp, khủng hoảng tinh thần,chìm trong nỗi tuyệt vọng,thầy thuốc không thể chỉ giúp họ bằng những kỹ thuật y khoa hiện đại và thuốc men ….. (Bs Đỗ Hồng Ngọc) |
|||||||||||||||||||||||||||||||
Kien thuc nhanh
|