Dịch tễ học:
- Chưa có số liệu dịch tễ học cụ thể về đau tai có căn nguyên tâm lý.
- Tuy nhiên, đây được xem là một chẩn đoán loại trừ, theo đó, cần loại trừ kỹ lưỡng các nguyên nhân thực thể khác gây đau tai trước khi cân nhắc chẩn đoán này.
- Tình trạng này có thể phổ biến hơn ở những bệnh nhân có tiền sử mắc các rối loạn tâm thần như rối loạn lo âu, trầm cảm hoặc các rối loạn dạng cơ thể.
Nguyên nhân:
- Cơ chế chính xác gây đau tai có căn nguyên tâm lý vẫn chưa được làm rõ hoàn toàn.
- Có thể liên quan đến sự khuếch đại tín hiệu đau trong hệ thần kinh trung ương (hiện tượng nhạy cảm hóa trung ương) do ảnh hưởng của các yếu tố tâm lý, căng thẳng và cảm xúc.
- Các yếu tố tâm lý như rối loạn trầm cảm, rối loạn lo âu, căng thẳng mạn tính và các rối loạn dạng cơ thể được xem là các yếu tố nguy cơ hoặc yếu tố duy trì cơn đau.
Triệu chứng:
- Cơn đau tai thường được mô tả là âm ỉ, nhói, nóng rát hoặc buốt. Cường độ và tính chất cơn đau có thể dao động.
- Cơn đau có thể kéo dài liên tục hoặc tái phát nhiều lần, và thường ít đáp ứng với các thuốc giảm đau thông thường.
- Khi thăm khám tai mũi họng (TMH), thường không phát hiện dấu hiệu nhiễm trùng, viêm hoặc bất kỳ tổn thương thực thể nào có thể giải thích cơn đau.
- Kết quả các xét nghiệm cận lâm sàng và chẩn đoán hình ảnh (nếu có chỉ định) thường trong giới hạn bình thường.
- Bệnh nhân thường có các triệu chứng rối loạn tâm thần đi kèm như mệt mỏi kéo dài, rối loạn giấc ngủ, khó tập trung, thay đổi khí sắc, dễ bị kích thích hoặc các triệu chứng cơ thể không giải thích được bằng y học khác.
Điều trị:
- Điều trị nguyên nhân cơ bản: Giải quyết các rối loạn tâm thần tiềm ẩn như rối loạn trầm cảm, rối loạn lo âu hoặc căng thẳng mạn tính thông qua liệu pháp tâm lý (đặc biệt là liệu pháp nhận thức hành vi - CBT, liệu pháp chấp nhận và cam kết - ACT), thuốc chống trầm cảm (ví dụ: thuốc chống trầm cảm ba vòng (TCA) hoặc thuốc ức chế tái hấp thu serotonin-norepinephrine (SNRI), vốn có tác dụng điều hòa đau thần kinh) hoặc thuốc giải lo âu (cần sử dụng thận trọng và trong thời gian ngắn).
- Các phương pháp kiểm soát đau không dùng thuốc: Các kỹ thuật thư giãn (ví dụ: thở sâu, thư giãn cơ tăng tiến), thiền định, liệu pháp âm nhạc, phản hồi sinh học, châm cứu và các phương pháp vật lý trị liệu có thể hữu ích trong việc kiểm soát cơn đau và nâng cao chất lượng cuộc sống.
- Thuốc giảm đau: Cần thận trọng khi sử dụng thuốc giảm đau, đặc biệt là opioid, do nguy cơ phụ thuộc, lạm dụng và ít hiệu quả trong điều trị đau mạn tính kéo dài. Ưu tiên các thuốc giảm đau không opioid và các thuốc điều hòa thần kinh (ví dụ: gabapentinoids) dưới sự giám sát y tế chặt chẽ.
Dự phòng:
- Quản lý căng thẳng: Áp dụng các kỹ thuật quản lý căng thẳng hiệu quả như tập thể dục thường xuyên, yoga, thiền định, các bài tập thở và tham gia các hoạt động giải trí có thể giúp giảm nguy cơ khởi phát hoặc tái phát đau tai có căn nguyên tâm lý.
- Điều trị các rối loạn tâm thần: Điều trị kịp thời và hiệu quả các rối loạn tâm thần như rối loạn trầm cảm, rối loạn lo âu và các rối loạn liên quan đến căng thẳng là rất quan trọng để ngăn ngừa hoặc làm giảm mức độ nghiêm trọng của đau tai.
- Lối sống lành mạnh: Duy trì lối sống lành mạnh với chế độ ăn uống cân bằng, ngủ đủ giấc, tránh các chất kích thích như caffeine, nicotine và xây dựng các mối quan hệ xã hội tích cực nhằm hỗ trợ sức khỏe tinh thần tổng thể.