|
|||||||||
Sỏi tự rớt khỏi hệ niệu(Trở về mục nội dung gốc: ) |
|
Kích thước của sỏi là yếu tố quan trọng quyết định khả năng sỏi có thể tự rớt khỏi niệu quản. Đối với sỏi ≤ 5mm thì có thể bị đào thải tự nhiên qua nước tiểu trong phần lớn trường hợp. Tỷ lệ tự đào thảo giảm dần khi kích thước của sỏi tăng dần; và hầu như không có sỏi nào kích thước >10mm thoát khỏi hệ niệu một cách tự nhiên. Theo một nghiên cứu, tỷ lệ thành công là 87% nếu sỏi 1mm, 76% nếu 2-4mm, 60% nếu 5-7mm, 48% nếu 7-9mm và 25% nếu sỏi >9mm. Vị trí của sỏi cũng là một trong những yếu tố gợi ý khả năng tự thoát của sỏi. Nếu sỏi kẹt ở đoạn niệu quản trên thì khả năng tự rớt sẽ kém hơn sỏi kẹt ở đoạn niệu quản dưới. Một số biện pháp can thiệp có thể giúp tăng khả năng tự đào thải sỏi niệu quản bao gồm: thuốc chống co thắt, thuốc ức chế canci (nifedipine), thuốc chẹn alpha (tamsulosin) kèm/không kèm với thuốc kháng viêm steroid25. Theo nghiên cứu năm 2006, với thực nghiệm can thiệp có nhóm chứng trên 693 bệnh nhân có sỏi niệu từ 3,8 đến 7,8mm25, kết quả cho thấy bệnh nhân có điều trị chẹn alpha hoặc ứng chế kênh canxi thì có khả năng rớt sỏi tăng 65% so với nhóm chứng (khoảng tin cậy là 45-88%). Theo như hướng dẫn của hiệp hội tiết niệu Mỹ và châu Âu về quản lý sỏi niệu quản, một số khuyến cáo như sau26: Đối với bệnh nhân có sỏi niệu quản với chức năng thận bảo tồn.
|
Kien thuc nhanh
|