|
1. An toàn Y khoa là ưu tiên số một
Trước và trong khi tập, cần luôn kiểm tra tình trạng sức khỏe chung:
Dấu hiệu sinh tồn: Không tập luyện khi huyết áp quá cao/quá thấp, nhịp tim không ổn định hoặc người bệnh đang sốt.
Ngưỡng đau: Tập luyện có thể gây mỏi nhưng không được gây đau. Nếu người bệnh kêu đau, phải dừng lại ngay để kiểm tra, tránh gây tổn thương thêm cho khớp và mô mềm.
Dấu hiệu mệt mỏi: Ngưng tập ngay nếu người bệnh có dấu hiệu quá sức như vã mồ hôi lạnh, khó thở, chóng mặt hoặc run rẩy.
2. Bảo vệ Khớp vai bên liệt (Rất quan trọng)
Đây là vùng dễ bị tổn thương nhất ở người TBMN.
Tuyệt đối không kéo tay: Người nhà không được kéo mạnh tay bên liệt để đỡ người bệnh ngồi dậy hay di chuyển, vì dễ gây bán trật khớp vai hoặc rách gân cơ.
Nâng đỡ đúng cách: Luôn đỡ nách hoặc dùng đai hỗ trợ khi di chuyển người bệnh.
3. Lưu ý về Ăn uống và Nuốt
Đối với người bệnh có rối loạn nuốt, an toàn đường thở là sinh mạng:
Tư thế ăn: Luôn ngồi thẳng (hoặc quay đầu giường cao) khi ăn. Không bao giờ cho ăn khi người bệnh đang nằm ngửa để tránh viêm phổi hít.
Chất lượng thức ăn: Nếu hay bị sặc chất lỏng (nước, sữa), cần làm sệt thức ăn hoặc dùng chất tạo độ sánh. Tránh các loại thức ăn lổn nhổn dễ gây hóc.
4. Phòng ngừa thương tật thứ cấp
Những biến chứng này có thể làm lùi lại quá trình phục hồi hàng tháng trời:
Chống loét: Nếu người bệnh chưa tự xoay trở được, người nhà cần hỗ trợ thay đổi tư thế mỗi 2 giờ/lần để tránh loét do tì đè.
Chống co rút: Duy trì tập vận động thụ động các khớp hàng ngày để ngăn ngừa cứng khớp và co rút gân cơ.
5. Khuyến khích Tự lập (Tránh làm thay)
Nguyên tắc "Bàn tay trợ giúp": Chỉ hỗ trợ những gì người bệnh không thể làm, không làm thay những gì họ có thể làm. Hãy kiên nhẫn chờ đợi để họ tự cài nút áo, tự xúc ăn, dù chậm chạp. Sự bao bọc quá mức sẽ làm người bệnh ỷ lại và chậm hồi phục.
6. An toàn môi trường tập luyện
Phòng chống té ngã: Sàn nhà phải khô ráo, không có vật cản (thảm trượt, dây điện). Nên lắp thanh vịn trong nhà vệ sinh và lối đi
|