-
Bệnh sử: Viêm tai giữa cấp thường có tiền triệu của nhiễm trùng hô hấp trên, sốt cao, đau tai dữ dội trước khi chảy dịch (cơn đau giảm đột ngột sau khi mủ thoát ra). Viêm ống tai ngoài thường liên quan đến các yếu tố tại chỗ như đi bơi, ngoáy tai, chấn thương ống tai; biểu hiện đau tăng dần, có thể kèm ngứa tai lúc khởi phát và không có giai đoạn giảm đau đột ngột.
-
Khám lâm sàng: Trong viêm ống tai ngoài, kéo vành tai hoặc ấn nắp tai gây đau chói dữ dội. Soi tai ghi nhận da ống tai sưng nề, sung huyết, có thể có dịch tiết (thường là dịch thanh dịch hoặc mủ, đôi khi có mùi hôi) và thường khó quan sát rõ màng nhĩ do phù nề ống tai. Trong viêm tai giữa cấp thủng màng nhĩ, ống tai ngoài thường không viêm (hoặc viêm thứ phát nhẹ do dịch chảy ra), soi tai ghi nhận lỗ thủng cấp tính trên màng nhĩ (thường là một lỗ thủng nhỏ, bờ không đều) và dịch mủ nhầy (có thể có tính chất mạch đập) chảy ra từ lỗ thủng. Phần màng nhĩ còn lại vẫn còn sung huyết và phù nề.