Chỉ có ít bằng chứng đánh giá hiệu quả và hiệu quả về chi phí của điều trị đau cổ không đặc hiệu (do căng cơ). Các thử nghiệm lâm sàng đối chứng ngẫu nhiên cho thấy hiệu quả ngắn hạn và lâu dài của điều trị xoa bóp hằng tuần, tập vật lý trị liệu hai lần mỗi tuần và được theo dõi liên tục bởi bác sĩ, bao gồm giảm đau, tư vấn và giáo dục sức khỏe. Vào thời điểm sau 7 tuần, tỷ lệ thành công lâm sàng (bệnh nhân phục hồi hoàn toàn hoặc cải thiện đáng kể) đạt 68,3% đối với biện pháp xoa bóp; 50,8% đối với vật lý trị liệu và 35,9% đối với điều trị bởi bác sĩ. Tuy nhiên, các nghiên cứu theo dõi dọc cho thấy đến tuần 13 và tuần 52, sự khác biệt giữa các nhóm điều trị không còn đáng kể. Trong một nghiên cứu khác, kết quả cũng tương tự. Biện pháp xoa bóp được chứng minh là hiệu quả hơn so với phương pháp vật lý trị liệu hoặc chăm sóc bởi bác sĩ, đánh giá tại thời điểm tuần thứ 26. Tuy vậy, hiệu quả của các biện pháp điều trị này không còn khác biệt đáng kể ở tuần thứ 52[4].
Ngoài tập thể dục và vật lý trị liệu, có rất ít bằng chứng hỗ trợ các phương pháp điều trị bảo tồn khác. Châm cứu đã được chứng minh là có hiệu quả trong việc điều trị đau cổ mạn tính ngắn hạn, nhưng hiệu quả lâu dài chưa rõ ràng[13]. Với tiêu chí thành công là giảm 80% triệu chứng đau, một nghiên cứu thực nghiệm về tiêm mặt khớp cho thấy tỷ lệ thành công là 39%[14]. Tuy nhiên, bằng chứng hiện nay chưa đủ để khẳng định rằng tiêm nội khớp vùng cổ và tiêm ngoài màng cứng cổ vẫn tiềm ẩn nguy cơ[5].
Mặc dù thuốc chống viêm không steroid (NSAID) hiệu quả hơn so với acetaminophen trong điều trị đau vùng cổ, chúng tôi vẫn khuyến nghị khởi đầu điều trị bằng acetaminophen ngay cả đối với bệnh lý viêm khớp, do thuốc có ít tác dụng phụ hơn [7]. Ở những bệnh nhân đau cổ do nguyên nhân cơ học, thuốc nhóm NSAID nên được cân nhắc sử dụng.
Trong các trường hợp đau cổ cấp tính và bán cấp, việc điều trị bằng thuốc cần phối hợp với xoa bóp cột sống, tập thể dục và tư vấn về thói quen lối sống phù hợp. Việc phối hợp các phương pháp can thiệp không dùng thuốc mang lại hiệu quả tốt hơn so với dùng thuốc đơn thuần.[1].
Trong trường hợp các thuốc không opioid không kiểm soát được triệu chứng đau, có thể cân nhắc sử dụng thêm nhóm thuốc opioid trong giai đoạn cấp trong khi chờ hiệu quả của các phương pháp điều trị khác [5]. Tuy nhiên, việc điều trị cần ngắn hạn và được chỉ định bởi nhân viên y tế có chuyên môn phù hợp.
Đối với đau cổ do căng cơ, các yếu tố tâm lý của bệnh nhân cần được quan tâm và đánh giá. Nhân viên y tế cần giải thích nguyên nhân và diễn tiến của đau vùng cổ để giúp người bệnh hiểu. Trong phần lớn các trường hợp, nguyên nhân bệnh có thể được giải quyết và cần có sự hợp tác của bệnh nhân trong quá trình điều trị. Việc khuyến khích bệnh nhân tham gia vào quá trình quản lý và điều trị tình trạng đau giúp tăng tính chủ động, đồng thời cải thiện sự tuân thủ điều trị và góp phần nâng cao kết quả điều trị.
Cần tổ chức một ê-kíp nhân viên y tế đa ngành để cùng chăm sóc bệnh nhân, bao gồm: điều dưỡng, kỹ thuật viên vật lý trị liệu, kỹ thuật viên cận lâm sàng, bác sĩ gia đình, bác sĩ chuyên khoa. Bên cạnh đó, cần huy động sự tham gia của thân nhân bệnh nhân, các nguồn lực khác xung quanh cũng giữ vai trò không kém phần quan trọng giúp hỗ trợ người bệnh nhanh chóng tái hòa nhập cuộc sống hằng ngày.