Cổ chướng cần được điều trị bằng chế độ hạn chế muối và thuốc lợi tiểu, thường phối hợp spironolactone (Aldactone) với lợi tiểu quai. Bệnh nhân bị cổ chướng mới khởi phát cần được chọc dịch báng để xét nghiệm (đếm tế bào, protein toàn phần, nồng độ albumin và cấy vi khuẩn). Cần tính độ chênh albumin huyết thanh/dịch báng (SAAG) để xác định tăng áp lực tĩnh mạch cửa.
Viêm phúc mạc tự phát do vi khuẩn (SBP) là biến chứng thường gặp của cổ chướng kháng trị, được chẩn đoán khi số lượng bạch cầu đa nhân trung tính trong dịch báng > 250 tế bào/mm³. Những bệnh nhân này cần được điều trị kháng sinh trong vòng 6 giờ sau nhập viện. Kháng sinh được khuyến cáo là cefotaxime (Claforan), mặc dù ciprofloxacin cũng có hiệu quả trong một số trường hợp14. Đối với bệnh nhân bị cổ chướng kháng trị, cần chọc dịch báng và xem xét chỉ định thông nối cửa chủ qua tĩnh mạch cảnh (TIPS). Bệnh nhân sau khi được điều trị SBP cần được chỉ định kháng sinh dự phòng thứ phát15.