Phân bổ ngẫu nhiên (Randomization)
Đối tượng nghiên cứu được phân bổ ngẫu nhiên vào nhóm can thiệp và nhóm đối chứng. Việc phân bổ ngẫu nhiên có ba điểm mạnh chính. Thứ nhất, nó loại bỏ các sai lệnh trong việc phân bố điều trị. Nếu không được phân bổ ngẫu nhiên, việc so sánh kết quả điều trị có thể bao gồm các định kiến, dù vô tình hay hữu ý, bằng cách lựa chọn những người tham gia với đặc tính chung nào đó nhận một loại điều trị cụ thể nào đó. Thứ hai, việc phân bổ ngẫu nhiên tạo điều kiện làm mù (bliding*) danh tính của loại điều trị trước nhà nghiên cứu, người tham gia, và người đánh giá, thông thường bằng cách sử dụng giả dược – thứ có thể giảm sai lệch sau khi phân bổ đìều trị. Thứ ba, việc phân bổ ngẫu nhiên cho phép sử dụng các lý thuyết về xác suất để thể hiện rằng bất kỳ sự khác biệt trong kết quả đầu ra (outcome) giữa các nhóm can thiệp khác nhau ít có khả năng là do ngẫu nhiên.