Đây là bước đặt nền móng trong tư duy lâm sàng. Bác sĩ cần xác định và lựa chọn đúng triệu chứng hoặc hội chứng có giá trị định khu cao nhất để làm điểm xuất phát cho quá trình biện luận chẩn đoán.
• Ví dụ lâm sàng: Một bệnh nhân nhập viện với bệnh cảnh phối hợp cả sốt và ho. Nếu lâm sàng viên lấy "sốt" làm điểm xuất phát để lập luận → Sốt là một phản ứng toàn thân, không mang tính định khu và có phổ chẩn đoán phân biệt rất rộng, dễ dẫn đến định hướng chẩn đoán lan man và kém hiệu quả. Ngược lại, nếu chọn "ho" làm vấn đề cốt lõi → Ho là triệu chứng có giá trị định khu rõ rệt tại hệ hô hấp → Giúp định hướng chẩn đoán nhanh chóng, tối ưu hóa các thăm dò cận lâm sàng và rút ngắn lộ trình tiếp cận bệnh cảnh lâm sàng.