Đây là phương pháp tiếp cận mang tính kinh điển, thường được giảng dạy chuẩn mực trong các trường y khoa cho đối tượng sinh viên và bác sĩ mới tốt nghiệp.
- Định nghĩa: Là phương pháp tiếp cận toàn diện và hệ thống. Lâm sàng viên tiến hành khai thác bệnh sử chi tiết, thăm khám lâm sàng toàn diện các cơ quan, và chỉ định các xét nghiệm cận lâm sàng từ cơ bản đến chuyên sâu nhằm khảo sát mọi chẩn đoán phân biệt có thể xảy ra.
- Phạm vi áp dụng:
- Các ca bệnh phức tạp, biểu hiện lâm sàng mơ hồ hoặc không điển hình.
- Các bệnh lý hiếm gặp hoặc bệnh nhân có nhiều bệnh đồng mắc (comorbidities) đan xen phức tạp.
- Môi trường đào tạo y khoa (giảng dạy lâm sàng) nhằm rèn luyện tư duy tiếp cận bài bản và toàn diện cho học viên.
- Ưu điểm:
- Độ an toàn cao, giảm thiểu tối đa nguy cơ bỏ sót các triệu chứng kín đáo hoặc các bệnh lý đi kèm.
- Xây dựng được cơ sở dữ liệu lâm sàng nền tảng, toàn diện và hệ thống về bệnh nhân.
- Nhược điểm:
- Tiêu tốn nhiều thời gian và nguồn lực: Không khả thi trong môi trường phòng khám ngoại trú quá tải hoặc trong các tình huống cấp cứu tối khẩn.
- Nguy cơ lạm dụng cận lâm sàng: Dẫn đến các thăm dò xâm lấn không cần thiết, tăng nguy cơ tai biến cho bệnh nhân và gánh nặng tài chính (chẩn đoán quá mức - overdiagnosis, và điều trị quá mức - overtreatment).