-
Cơ chế bệnh sinh: Nguyên nhân chính của OME là rối loạn chức năng vòi nhĩ. Rối loạn này có thể xuất phát từ tắc nghẽn cơ học (ví dụ: viêm mũi họng, VA phì đại, dị ứng, khối u vòm họng ở người lớn) hoặc rối loạn chức năng mở vòi nhĩ. Khi vòi nhĩ hoạt động kém hiệu quả, không khí trong khoang hòm nhĩ bị hấp thụ, tạo ra áp lực âm. Áp lực âm kéo dài gây ra hiện tượng thoát dịch (transudation) từ các mao mạch vào khoang hòm nhĩ. Đồng thời, niêm mạc tai giữa cũng có thể phản ứng bằng cách tăng sản xuất chất nhầy (mucus) do sự biến đổi tế bào (metaplasia) và tăng hoạt động của các tế bào tiết nhầy, dẫn đến sự ứ đọng dịch trong khoang hòm nhĩ.
-
Lý do không chỉ định kháng sinh ban đầu: OME thường được xem là một tình trạng viêm không do nhiễm khuẩn cấp tính. Mặc dù một số nghiên cứu có thể phát hiện sự hiện diện của vi khuẩn hoặc virus trong dịch tai giữa, nhưng dịch ứ đọng này không phải là mủ do nhiễm khuẩn cấp tính và không đi kèm với các dấu hiệu lâm sàng của nhiễm trùng cấp tính. Do đó, kháng sinh không có vai trò hiệu quả trong việc giải quyết tình trạng ứ dịch này và không được khuyến cáo là lựa chọn điều trị ban đầu. Chiến lược điều trị ban đầu tập trung vào theo dõi và chờ đợi, cải thiện chức năng vòi nhĩ, và điều trị các nguyên nhân nền (ví dụ: viêm mũi dị ứng, nạo VA khi cần thiết, kiểm soát trào ngược dạ dày thực quản nếu có).