Cần thận trọng khi đánh giá các tác dụng không mong muốn và tương tác thuốc.
Tiểu không tự chủ cấp bách (Urge Incontinence):
- Thuốc kháng muscarinic (Oxybutynin, Tolterodine, Solifenacin): Thư giãn cơ detrusor. Cần thận trọng khi sử dụng cho bệnh nhân cao tuổi hoặc bệnh nhân suy giảm nhận thức do nguy cơ gây khô miệng, táo bón, nhìn mờ và sảng.
- Thuốc chủ vận beta-3 adrenergic (Mirabegron): Thư giãn bàng quang, có ít tác dụng phụ kháng cholinergic hơn.
Tiểu không tự chủ gắng sức (Stress Incontinence):
- Estrogen tại chỗ: Chỉ định cho phụ nữ mãn kinh có teo niệu đạo hoặc âm đạo.
- Duloxetine (thuốc chống trầm cảm): Làm tăng trương lực cơ thắt niệu đạo.
Tiểu tiện không tự chủ do tràn đầy (Overflow Incontinence do bàng quang giảm co bóp):
- Bethanechol (chủ vận cholinergic): Có thể được cân nhắc sử dụng để kích thích co bóp bàng quang; tuy nhiên, hiệu quả thường hạn chế và cần theo dõi chặt chẽ. Trong bối cảnh chăm sóc giảm nhẹ, việc đặt ống thông tiểu có thể là một lựa chọn ưu tiên hơn nhằm đảm bảo bàng quang được làm rỗng hiệu quả và giảm thiểu khó chịu cho bệnh nhân.
Bí tiểu (Urinary Retention):
- Thuốc chẹn Alpha-1 adrenergic (Tamsulosin, Alfuzosin): Có tác dụng thư giãn cơ trơn tuyến tiền liệt và cổ bàng quang ở nam giới mắc phì đại tuyến tiền liệt.
- Ngừng hoặc giảm liều các thuốc gây bí tiểu (ví dụ: thuốc kháng cholinergic, opioid) khi có thể.
- Điều trị táo bón: Trong trường hợp táo bón nặng là yếu tố góp phần gây bí tiểu, cần điều trị bằng các thuốc nhuận tràng thích hợp.
- Nhiễm trùng: Sử dụng kháng sinh cho nhiễm trùng đường tiết niệu (UTI) có triệu chứng. Nhiễm trùng đường tiết niệu không triệu chứng ở giai đoạn cuối đời có thể không cần điều trị nếu không gây khó chịu đáng kể cho bệnh nhân.