|
Đóng vai có thể được thực hiện theo nhiều cách khác nhau, tùy thuộc vào mục tiêu học tập:
• Ứng khẩu (Spontaneous): Người học đóng vai chính mình nhưng trong một hoàn cảnh giả định.
o Ví dụ: "Bạn là bác sĩ trực tại khoa. Một người nhà bệnh nhân đang rất giận dữ xông vào phòng trực phàn nàn. Bạn sẽ xử lý thế nào?"
o Mục đích: Đánh giá và rèn luyện khả năng phản ứng tự nhiên của người học.
• Cấu trúc (Structured): Người học được giao một vai diễn cụ thể với các hướng dẫn rõ ràng về tính cách, mục tiêu của nhân vật.
o Ví dụ: "Bạn sẽ đóng vai một bệnh nhân cao tuổi, hơi đãng trí và rất lo lắng về chi phí điều trị. Mục tiêu của bạn là hỏi bác sĩ thật kỹ về các loại thuốc."
o Mục đích: Tạo ra một tình huống có định hướng để rèn luyện một kỹ năng cụ thể cho người học khác (ví dụ: kỹ năng giao tiếp với người cao tuổi).
• Đảo ngược (Reverse): Người học đóng một vai hoàn toàn khác với vai trò thường ngày của mình (ví dụ: bác sĩ đóng vai bệnh nhân, điều dưỡng đóng vai người nhà).
o Ví dụ: Yêu cầu một bác sĩ đóng vai người mẹ vừa được thông báo con mình mắc bệnh hiểm nghèo.
o Mục đích: Phát triển sự thấu cảm sâu sắc, giúp người học hiểu được góc nhìn và cảm xúc của người khác.
• Cường điệu hóa (Exaggerated): Người học diễn một đặc điểm tính cách một cách thái quá để làm nổi bật một vấn đề.
o Ví dụ: Một người đóng vai người nhà "biết tuốt", liên tục trích dẫn thông tin trên mạng và nghi ngờ mọi chỉ định của bác sĩ.
o Mục đích: Giúp người học thực hành cách xử lý các tình huống giao tiếp khó khăn một cách an toàn.
|