Khi đi, cơ thể cần nhận biết khi nào bàn chân chạm đất, đồng thời não cần tiếp nhận các tín hiệu từ cảm giác bản thể (proprioception) từ gân cơ và khớp để xác định vị trí tương đối trong không gian và điều hòa phối hợp các động tác. Nếu bệnh nhân bị rối loạn các cảm giác này, họ sẽ gặp khó khăn để biết khi nào chân đã chạm đất. Để bù đắp sự thiếu hụt thông tin cảm giác này, bệnh nhân thường có xu hướng giậm mạnh chân xuống đất để có thể cảm nhận vị trí của chân và mặt đất. Do vậy, chúng ta có thể nhận biết kiểu rối loạn này thông qua dáng đi đặc trưng bởi những bước giậm mạnh, gây tiếng đạp chân.
Dấu hiệu này sẽ rõ ràng hơn vào ban đêm hoặc trong điều kiện thiếu sáng, do bệnh nhân không có sự hỗ trợ của thị giác để bù trừ cho sự thiếu hụt cảm giác (trong khi ban ngày, thị giác có thể giúp bệnh nhân nhìn thấy nền đất và phần nào bù đắp).
Kiểu rối loạn dáng đi này có thể gặp trong các bệnh như viêm đa dây thần kinh ngoại biên, bệnh lý hủy myelin, hoặc bệnh lý thiếu hụt vitamin B12. Trong các trường hợp nặng, bệnh nhân có thể biểu hiện dáng đi thất điều kiểu tiểu não
