Rối loạn dáng đi kiểu tăng động đặc trưng bởi các cử động không chủ ý, quá mức và không nhịp điệu, ảnh hưởng đến nhiều nhóm cơ (tay, chân, mặt, cổ, thân mình). Điều này khiến dáng đi mất đi sự uyển chuyển, trở nên giật cục và giống như đang múa. Nếu các cử động này ảnh hưởng đến nhóm cơ thân mình, bệnh nhân có thể mất thăng bằng và có xu hướng ngã về phía trước hoặc phía sau. Tùy thuộc vào thể lâm sàng, các cử động có thể là giật nhanh (múa giật – chorea) hoặc di chuyển chậm, uốn lượn (múa vờn – athetosis).
Kiểu rối loạn này thường xuất hiện trong các trường hợp có tổn thương hạch nền, bao gồm múa giật Sydenham, bệnh Huntington và các nguyên nhân khác của múa giật, cũng như rối loạn trương lực cơ. Dáng đi là một hoạt động phức tạp, đòi hỏi sự phối hợp của nhiều nhóm cơ, do đó, các biểu hiện của rối loạn tăng động thường trở nên rõ ràng hơn khi quan sát bệnh nhân di chuyển.
Múa giật
Múa giật