Sợ té ngã (Fear of falling): Tình trạng này có thể dẫn đến lo âu nghiêm trọng, đặc biệt là nỗi sợ hãi khi di chuyển, gây cản trở dáng đi và thậm chí khiến người bệnh tránh các nỗ lực đứng dậy.
Giảm tự tin và lòng tự trọng: Các sự kiện té ngã có thể khiến người bệnh nhận thức rõ hơn về tình trạng dễ bị tổn thương của bản thân, gây ra sang chấn tâm lý, mất tự tin, cảm giác bất an và suy giảm lòng tự trọng. Điều này có thể dẫn đến hành vi thu mình, mất động lực và hạn chế tham gia các hoạt động xã hội.
Trầm cảm: Đây là một trong những hậu quả tâm lý phổ biến, có thể biểu hiện qua các triệu chứng đa dạng như khí sắc trầm buồn, mất hứng thú, rối loạn giấc ngủ và ức chế tâm vận động.
Ảnh hưởng đến người chăm sóc và kế hoạch chăm sóc: Người chăm sóc phải đối mặt với nỗi lo âu thường trực, gánh nặng về thể chất và áp lực về tinh thần. Điều này có thể dẫn đến tình trạng kiệt sức và trầm cảm ở người chăm sóc. Các sự kiện té ngã cũng có thể làm thay đổi mục tiêu chăm sóc, từ việc duy trì chăm sóc tại nhà sang yêu cầu nhập viện để điều trị chấn thương, điều này có thể không phù hợp với mong muốn của người bệnh và gia đình.