-
Chẩn đoán sơ bộ: Bạch hầu họng (Pharyngeal Diphtheria)
-
Lý luận chẩn đoán: Chẩn đoán này được đưa ra dựa trên sự kết hợp của các yếu tố dịch tễ và các đặc điểm lâm sàng rất điển hình:
-
Yếu tố dịch tễ: Bệnh nhân 8 tuổi có tiền sử tiêm chủng không rõ ràng, đây là yếu tố nguy cơ quan trọng nhất của bệnh bạch hầu.
-
Triệu chứng lâm sàng toàn thân: Bệnh cảnh cấp tính với sốt, mệt mỏi, suy nhược gợi ý một tình trạng nhiễm trùng, nhiễm độc.
-
Triệu chứng tại họng: Đây là yếu tố quyết định. Bệnh nhân có giả mạc điển hình của bạch hầu:
-
Màu sắc và tính chất: Trắng xám, dày, bám chắc vào niêm mạc.
-
Mức độ lan rộng: Vượt ra ngoài giới hạn của amidan, lan lên cả vòm khẩu cái.
-
Dễ chảy máu khi chạm vào: Đây là dấu hiệu rất đặc trưng do giả mạc ăn sâu vào lớp niêm mạc bên dưới.
-
Gây tắc nghẽn: Amidan và lưỡi gà phù nề, giả mạc dày gây khó nuốt và bắt đầu có dấu hiệu ảnh hưởng đường thở (thở khò khè).
-
-