Bệnh nhân Lê Thị C, 68 tuổi, được chẩn đoán mắc ung thư đại trực tràng di căn gan và phổi, hiện đang ở giai đoạn cuối và được chăm sóc giảm nhẹ tại nhà. Trong ba tháng gần đây, bà C có biểu hiện ngày càng thu mình, ít nói, và giảm hứng thú đáng kể với các hoạt động yêu thích trước đây như đọc sách, xem phim. Bệnh nhân thường xuyên than phiền về tình trạng mệt mỏi dai dẳng, mất ngủ kéo dài (biểu hiện là ngủ không sâu giấc, thức dậy sớm) và chán ăn, mặc dù không kèm theo buồn nôn. Bà cũng thường xuyên bày tỏ cảm nghĩ tiêu cực như "sống chẳng còn ý nghĩa gì", và "chỉ là gánh nặng cho con cái". Ban đầu, gia đình nhận định rằng tâm trạng buồn bã của bà là phản ứng tâm lý tự nhiên trước tình trạng bệnh lý nghiêm trọng. Tuy nhiên, gần đây họ nhận thấy bà khóc nhiều hơn, và từ chối tham gia mọi hoạt động vui chơi mà con cháu cố gắng tổ chức. Con trai bà chia sẻ rằng bà từng có lúc bày tỏ ý định "muốn kết thúc tất cả".