- Bệnh gan mạn tính/Suy gan: Gan là nơi duy nhất tổng hợp albumin. Các bệnh lý gan mạn tính tiến triển như xơ gan, viêm gan mạn nặng, hoặc suy gan cấp sẽ làm giảm đáng kể khả năng tổng hợp albumin, dẫn đến giảm albumin máu.
- Suy dinh dưỡng protein-năng lượng: Thiếu hụt protein và năng lượng trong chế độ ăn làm giảm nguyên liệu cần thiết cho quá trình tổng hợp albumin tại gan.
- Hội chứng thận hư: Tổn thương cầu thận dẫn đến mất một lượng lớn albumin qua nước tiểu (protein niệu), gây giảm albumin máu.
- Mất protein qua đường tiêu hóa (Protein-losing enteropathy): Các bệnh lý như viêm ruột mạn tính (bệnh Crohn, viêm loét đại tràng), bệnh Celiac nặng, hoặc các tình trạng gây rò rỉ protein qua niêm mạc ruột có thể dẫn đến mất albumin.
- Bỏng nặng: Mất albumin đáng kể qua dịch tiết từ các vết bỏng trên diện rộng.
- Tăng dị hóa protein: Các tình trạng tăng chuyển hóa như nhiễm trùng nặng (nhiễm khuẩn huyết), chấn thương nặng, phẫu thuật lớn, hoặc cường giáp có thể làm tăng tốc độ phân hủy albumin.
- Tình trạng viêm cấp hoặc mạn tính (Phản ứng pha cấp): Albumin là một protein pha cấp âm tính. Trong các tình trạng viêm, sản xuất albumin ở gan giảm trong khi sản xuất các protein pha cấp dương tính tăng lên.
- Pha loãng máu: Tình trạng quá tải dịch (ví dụ: truyền dịch quá mức, suy tim sung huyết nặng, hội chứng tiết ADH không thích hợp - SIADH) làm tăng thể tích huyết tương, dẫn đến nồng độ albumin giảm giả tạo.
- Tuổi: Người cao tuổi, đặc biệt là người già yếu hoặc có bệnh lý mạn tính đi kèm, có thể có nồng độ albumin thấp hơn.
- Thai kỳ: Albumin có thể giảm nhẹ trong thai kỳ do sự pha loãng máu sinh lý và tăng thể tích huyết tương.
- Thuốc: Một số thuốc như corticosteroid liều cao kéo dài hoặc estrogen có thể ảnh hưởng đến tổng hợp hoặc chuyển hóa albumin, mặc dù tác động thường không đáng kể như các nguyên nhân trên.