Việc chỉ định xét nghiệm cận lâm sàng cần dựa trên đánh giá toàn diện tình trạng người bệnh, mục tiêu chăm sóc giảm nhẹ, tìm kiếm các nguyên nhân có khả năng hồi phục, và cân nhắc kỹ lưỡng giữa lợi ích và gánh nặng.
- Chức năng thận (Creatinine, GFR ước tính): Đóng vai trò quan trọng trong việc điều chỉnh liều thuốc [cours polypathologie.txt, Bảng 1].
- Điện giải đồ (Na+, K+, Ca2+): Được chỉ định đặc biệt khi người bệnh có các triệu chứng như lú lẫn, suy yếu, hoặc rối loạn nhịp tim (ví dụ: tăng canxi máu, hạ natri máu).
- Công thức máu: Nhằm phát hiện thiếu máu (có thể góp phần gây suy yếu, mệt mỏi), nhiễm trùng hoặc các rối loạn đông máu.
- Đường huyết: Để theo dõi và kiểm soát bệnh đái tháo đường, đặc biệt khi người bệnh có các triệu chứng nghi ngờ hoặc cần điều chỉnh phác đồ điều trị.
- Chức năng tuyến giáp (TSH): Sàng lọc tình trạng suy giáp (có thể biểu hiện bằng trầm cảm, suy yếu, táo bón).
- Xét nghiệm nước tiểu: Được chỉ định khi nghi ngờ nhiễm trùng đường tiết niệu (một nguyên nhân phổ biến gây sảng hoặc các triệu chứng tiết niệu khác).
- Các xét nghiệm khác: Hãn hữu được chỉ định (ví dụ: chẩn đoán hình ảnh, các xét nghiệm chuyên sâu khác), và chỉ khi kết quả dự kiến có khả năng thay đổi đáng kể kế hoạch chăm sóc giảm nhẹ, đồng thời không gây thêm gánh nặng không cần thiết cho người bệnh.