Theo hướng dẫn tại mục 2.1 và 2.4.1 (Khai thác bệnh sử), việc phỏng vấn người thân ngủ cùng có vai trò thiết yếu, do bệnh nhân không thể tự nhận biết các biểu hiện lâm sàng trong lúc ngủ, đặc biệt là những dấu hiệu nguy hiểm. Những thông tin trọng yếu cần thu thập từ người thân ngủ cùng bao gồm: "Ông/bà có bao giờ chứng kiến bệnh nhân có những khoảng ngừng thở (im lặng hoàn toàn) hoặc thở rất nông, yếu ớt (giảm thở) trong lúc ngủ không?" Sau những khoảng ngừng thở hoặc giảm thở đó, bệnh nhân có biểu hiện thở hổn hển, khịt mũi, hoặc có cảm giác nghẹt thở (như sắp chết đuối) để lấy lại hơi thở không? Ngoài ra, cần khai thác chi tiết về đặc điểm của tiếng ngáy: tiếng ngáy có cường độ lớn, đều đặn hay ngắt quãng, và có kèm theo những âm thanh bất thường nào khác không? Bệnh nhân có biểu hiện ngủ không yên giấc, thường xuyên trằn trọc trong đêm không? Những dữ liệu này đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc phân biệt ngáy đơn thuần với hội chứng ngưng thở tắc nghẽn khi ngủ (OSAHS) – một tình trạng bệnh lý nghiêm trọng đòi hỏi chẩn đoán và can thiệp điều trị kịp thời.